Rất dzui khi bạn truy cập 4rum của Lớp YB-K36 đáng iu!^^

Vết mực đen trên tờ giấy trắng

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Vết mực đen trên tờ giấy trắng

Bài gửi by PIG MILK on 14/10/11, 06:51 pm

Mấy ngày nghỉ, cả dãy trọ vắng vẻ. Mấy đứa ở lại của các phòng lại tập trung về phòng cái Thủy, nằm chơi, nói chuyện.


Cả lũ còn đùa”Đúng là, khoảng trời dành cho hội độc thân.”



Con gái mà, bao nhiêu chuyện để nói, từ chuyện cái áo, cửa hàng nào rẻ, nhưng đồ nào đẹp, đến chuyện giảm cân, rồi chuyện tình củm, ẩm ương không ra gì….hết chuyện, lại nhảy sang chuyện người khác:

- Hôm nay, cái Hằng lại đi với thằng khác đấy.

- Lại bồ mới à?

- Chắc vậy, nhìn nó ăn mang phát ớn, chắc lại đi nhà nghỉ rùi.

- Haizzz, nó không thuộc tầng lớp tụi mình mà.

Cái Hằng luôn là tiêu điểm để mọi người nói tới. Cũng là sinh viên như bọn tôi, cũng thuê phòng trọ như chúng tôi. Chỉ khác là bọn tôi cứ 2 đứa một phòng, thì riêng mình nó một phòng. Nó là đứa ăn chơi, cái ấy thì ai cũng biết, vì nhìn quần áo nó mang thì rõ. Nhưng được cái nó hòa đồng, và xởi lởi, nên trước đây cả xóm chơi cũng vui vẻ lắm.

Nhưng từ khi sau vụ đánh ghen của bà vợ nọ, khi nó và người yêu đóng cửa ở trong phòng, cái nhìn của bọn tôi cũng khác hẳn. Chúng tôi e dè hơn khi tiếp xúc với nó. Mọi người bĩu môi, xe máy, quần áo, đồ trang sức cũng là ông bồ cấp. Và nó đang làm bồ nhí cho ai đó. Không hợp với gái quê chúng tôi chút nào. Chúng tôi xem nó là tiêu điểm để nói xấu sau lưng, là cái gương để tránh. Nó biết ý, cũng không hồ hởi với chúng tôi như trước nữa, nó sống lặng hơn, thu mình hơn.

Đang liên miên, thằng bé con nhà cô chủ nhà xuống, đòi chị Thủy bật xem chương trình “Quà tặng cuộc sống”. Ngạc nhiên: ”Em xem chương trình ấy làm gì?”

- Vì nó, giống phim hoạt hình mà chị, nhưng hôm nay ti vi mẹ em không mở được.

Chỉ cần, vào google, gõ vài chữ là ra cả loạt. Cho nó chọn, nó chọn video có cái cảnh mấy cậu bé có cái chỏm đầu để ba, đúng là trẻ con.

Nội dung bộ phim rất đơn giản, khi thầy giáo vẽ một vết chấm đen, trên trang giấy trắng, rồi hỏi cả lớp, các em thấy gì? Lũ học trò đều nói”vết mực đen”. Thầy giáo hỏi vặn lại “Sao các em không thấy cả tờ giấy trắng, phần lớn diện tích tờ giấy mang màu trắng, vậy sao ta chỉ chú ý đến vết mực đen nho nhỏ kia, không phải vì nó nỗi bật, mà vì các em đã quá chú ý đến nó? ”

Kết thúc phim khiến con người ta phãi ngẫm nghĩ. Ngoài đời cũng vậy, chúng ta thường quá để ý những lỗi lầm của người khác, mà không để ý đến những điểm tốt của họ. Cũng như trong cuộc sống, ai cũng có lỗi lầm, như “vết mực” này. Nhưng không chịu nhìn lại lỗi của mình để sửa mà chỉ hay chú ý đến những lỗi lầm của người khác để chỉ trích,l ên án. Chúng ta nên để ý đến những ưu điểm, những tính tốt của người khác hơn là bắt bẻ, cố nhìn vào điểm xấu của họ.

Xem xong, thằng bé vẫn cười tít mắt với mấy mái đầu của các cậu học trò trong phim và đòi xem tập khác. Nó bảo chuyện này, giống chuyện cô giáo đã kể ở lớp. Có lẽ thằng bé còn nhỏ, để không nhận thấy thái độ đã thay đổi trên khuôn mặt chúng tôi. Đúng là nội dung phim không đơn giản như thời gian 5 phút của nó. Cả bọn im lặng, không ai nhìn ai, hình như đứa nào cũng có cảm xúc riêng.

Tôi vội liên tưởng câu chuyện lúc nãy về cái Hằng “Chúng tôi chỉ biết nhìn vào cái điểm xấu của nó, để mà bàn tán, mà không là nhớ hôm cái Nga phòng tôi bị ngộ độc thức ăn, nó cũng cuống cuồng lo lắng cho con bạn thân mình thế nào. Cũng nhờ nó chở đi, mà may mắn con Nga nhanh chóng làm thủ tục nhập viện. Nó cũng là đứa hòa đồng, tốt bụng,cũng không tiếc gì để giúp đỡ mọi người. Hình như, sau cái chuyện nó bị đánh ghen, chúng tôi đã có cái nhìn khắt khe về nó quá. Luôn luôn nghĩ xấu cho nó, mà không để ý nó đã cố gắng thay đổi…..

Leouis Nizer cũng đã từng nói “Khi bạn chỉ ngón tay về một người nào đó, bạn hãy nhớ rằng có 3 ngón tay khác đang chỉ vào chính bạn”. Con người không có ai là hoàn hảo cả, khi họ có lỗi lầm, chúng ta nên nhìn họ với ánh mắt cảm thông, chia sẻ hơn là soi mói họ đúng không nhỉ. Vì cũng chưa chắc gì bạn đã là người hoàn hảo.

Chỉ một bài học nhỏ trong cuộc sống, mà đến giờ tôi mới nghiệm ra. Không bằng một thằng bé tiểu học. Có lẽ mỗi ngày tôi cũng nên dành ra 5 phút này để học lại những gì mà tôi đã quên từ “quà tặng cuộc sống này vậy”



Hoàng Hồng Nhung
avatar
PIG MILK

Tổng số bài gửi : 94
Danh vọng : 0
Join date : 24/11/2010
Age : 24
Đến từ : Dong Thap

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết