Rất dzui khi bạn truy cập 4rum của Lớp YB-K36 đáng iu!^^

cùng viết truyện nha!

Trang 2 trong tổng số 2 trang Previous  1, 2

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Re: cùng viết truyện nha!

Bài gửi by wishstar on 29/09/11, 11:22 am

...Dương cầm lấy quần với gương mặt hơi ngượng ngùng
- Cảm ơn anh
- ko có chi, lần sau phơi đồ cận thận hơn nhé
- Dạ
- Anh đi đây! chào cô bé dễ thương.
Một ngày ko thật sự vui nhưng cũng ko đến nỗi buồn đối với Dương
Dương nhìn đồng hồ trên tay cô:
- ah..6h45, mình sẽ trễ học mất....

wishstar

Tổng số bài gửi : 7
Danh vọng : 0
Join date : 28/09/2011
Đến từ : Bạc Liêu

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: cùng viết truyện nha!

Bài gửi by conangdethuong on 29/09/11, 07:41 pm

Phương đọc kĩ các phần trước rồi nhưng Phương cảm thấy Dương trong câu chuyện khắc hoạ không được sinh động lắm nên thêm vài tình tiết hấp dẫn để thấy một tính cách mạnh mẽ và một tình yêu rạo rực đầy mãnh liệt mà cô bé dành cho Nam. Nếu không thích thì sorry không chen vào câu chuyện của cậu nữa. Chúc cậu sớm hoàn thành tác phẩm của mình.pjpjpj

conangdethuong

Tổng số bài gửi : 38
Danh vọng : 0
Join date : 04/10/2010
Đến từ : Tra Vinh

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: cùng viết truyện nha!

Bài gửi by be_u on 29/09/11, 11:44 pm

Phương viết hay mà. Phương cứ viết đi. cái này là để mọi người cùng viết mà!

be_u

Tổng số bài gửi : 266
Danh vọng : 6
Join date : 24/09/2010
Age : 24
Đến từ : sông Bến Tre nhiều hang cá ngác, đường Ba Vát gió mát tận xương!!!!!!

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: cùng viết truyện nha!

Bài gửi by Lucifer's Smile on 01/10/11, 04:24 pm

be_u đã viết:tạm gác đoạn đó qua 1 bên. tui xin mạng phép viết tiếp đoạn còn dang dở của tui. vì hôm qua khuya rồi,không viết tiếp được. nếu bỏ luôn thì truyện không được liền mạch.



Bạn Dương Uyên Minh nói một đằng mà làm một nẻo


Lúc đầu nói là cùng nhau viết truyện m à sau khi mới bị spam chút xíu, tôi có lòng tốt chỉnh lại hướng truyện được tiếp tục Vậy mà bạn nói bỏ qua là bỏ bài tôi luôn rồi

Như thế bạn mắc 3 lỗi quan trọng do chính mình đề ra

Thứ 1: Không tôn trọng những bài viết của bạn khác khi tùy tiện bỏ qua bài viết của họ


Thứ 2: có khuynh hướng áp đặt tư tưởng chủ đạo của truyện lên các bạn khác. Truyện có xu hướng yêu đương lãng mạn ướt át. Truyện có ít ý nghĩa cuộc sống

Thứ 3: Bản lĩnh con người thể hiện ở chỗ dám đối diện với hiện thực cuộc sống và cách con người đối phó với nó. Vậy mà bạn lại ..., mới bị spam chút xíu đã bỏ qua rồi

Dẫn chứng
"trời. tui biết mà. đáng lẽ tối qua phải viết cho hết. tức quá. giờ viết sao đây?"



THÂN
LUCIFER'S SMILE


Lucifer's Smile

Tổng số bài gửi : 88
Danh vọng : 0
Join date : 28/09/2011
Age : 25
Đến từ : God's Heaven

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: cùng viết truyện nha!

Bài gửi by be_u on 02/10/11, 07:48 pm

Lucifer's Smile đã viết:
Bạn Dương Uyên Minh nói một đằng mà làm một nẻo


Lúc đầu nói là cùng nhau viết truyện m à sau khi mới bị spam chút xíu, tôi có lòng tốt chỉnh lại hướng truyện được tiếp tục Vậy mà bạn nói bỏ qua là bỏ bài tôi luôn rồi

Như thế bạn mắc 3 lỗi quan trọng do chính mình đề ra

Thứ 1: Không tôn trọng những bài viết của bạn khác khi tùy tiện bỏ qua bài viết của họ

Thứ 2: có khuynh hướng áp đặt tư tưởng chủ đạo của truyện lên các bạn khác. Truyện có xu hướng yêu đương lãng mạn ướt át. Truyện có ít ý nghĩa cuộc sống

Thứ 3: Bản lĩnh con người thể hiện ở chỗ dám đối diện với hiện thực cuộc sống và cách con người đối phó với nó. Vậy mà bạn lại ..., mới bị spam chút xíu đã bỏ qua rồi

Dẫn chứng
"trời. tui biết mà. đáng lẽ tối qua phải viết cho hết. tức quá. giờ viết sao đây?"



THÂN
LUCIFER'S SMILE

có lẽ bạn không hiểu, hay không chịu hiểu tôi rồi nên mới nói những điều như vậy. trước hết bạn đã làm tổn thương tôi, sau bạn đã làm tôi hơi thất vọng về bạn, dù tôi không biết bạn là ai.
thứ I: tôi không hề bỏ bài viết của bất kì ai ra cả, tôi tôn trọng tất cả các bài viết của tất cả các bạn, càng nhiều ý tưởng thì câu chuyên sẽ càng hấp dẫn chư. đúng không? tôi đã mời tất cả các bạn tham gia thì tôi luôn sẵn sàng chào đón tất cả các ý tưởng. tôi chưa bao giờ đi ngược lại những quan điểm của mình đã nói ra cả.
bên cạnh đó tôi muốn nói thêm rằng: có thể bạn biết, hoặc không biết, nhưng tui cũng đã viết khá nhiều bài trên diễn đàn này, và không chỉ riêng diễn đàn này. nếu tôi muốn viết 1 mình, tôi không cần gì lập ra topic này để rồi bỏ bài người này hay người khác để rồi gây mích lòng như vậy cả.
thứ II: tôi nói là tạm gác đoạn đó qua 1 bên chứ không phải là bỏ đoạn đó. tức là tui muốn truyện liền mạch hơn, đoạn tôi viết đang còn dang dở và có thể đi mạch truyên tiếp nhưng không ai viết, mà nếu bỏ dở đoạn đó luôn thì theo tôi nghĩ (có thể bạn không đồng ý) người đọc truyên sẽ bị ngắt quãng giữa chừng. nên cái tui muốn là "chèn" đoạn tôi mới viết vào giữa, chỗ tôi đã bỏ dỡ. bạn đã hiểu ý tôi rồi chứ?
thứ III: ban đầu tôi đã có "năn nỉ" là đừng spam. nhưng không vì vậy mà tôi chống đối hay bất bình gì về những bài spam của bạn cả. bạn đừng lấy bản lĩnh con người ra mà khiêu khích tôi, bởi bạn đã thấy tôi có bất kì hành động hay lời nói nào yêu cầu bạn ngừng ngay việc spam lại hay chưa? tôi không hề phản bác hay tỏ thái độ bất bình về việc spam cả, vì đôi khi bản thân tôi cũng spam. nhưng spam như thế nào để không làm phiền lòng người khác bạn nhé!
thứ IV: truyện có xu hướng ướt át. cũng có thể. nhưng đó là phong cách do người viết truyện mà nên, có thể bạn không tán thành hướng truyện đó, nhưng bạn cũng có thể viết mà, hãy viết đi, viết theo những gì bạn nghĩ, những gì bạn mong muốn. nhưng có lẽ rất khó để thay đổi cách viết của 1 người trong 1 sớm 1 chiều bạn ạ. và câu chuyện này vẫn chưa kết thúc mà, có thể phần thực tế vẫn còn ở phía sau đấy. còn 1 điều nữa, không phải là tôi không thể viết thực tế, nhưng chưa phải thời điểm thích hợp đâu bạn ạ. khi tôi muốn, tôi sẽ viết, bởi vì viết là để bày tỏ cảm xúc, và tôi không muốn láy đi cảm xúc của mình 1 cách áp đặt như thế, tôi là người tự do mà. tôi ương bướng thế đấy, góp ý của bạn tôi nhận 1 cách chân thành, tôi sẽ cố gắng thay đổi tích cực hơn, nhưng xin lỗi trước vì tôi rất ghét bất kì sự áp đặt nào.
thứ V: truyện không có ý nghĩa cuộc sống. bạn đang trách tôi sao? có lẽ bạn trách nhầm người rồi. bởi nếu bạn muốn có ý nghĩa cuộc sống sao bạn không đưa điều ấy vào, bằng chính ý tưởng viết của bạn.
thứ VI: tôi than như thế thôi, không có nghĩa là trách móc, hay thất vọng hoặc bỏ cuộc đâu. chắc bạn không phải là người thân thiết với tôi nên không hiểu tôi đấy thôi.
cuối cùng, xin lỗi vì đã viết 1 bài dài như thế để trả lời bài góp ý ngắn của bạn. có thể bạn sẽ cho là tôi "dữ dằn", hay "ngang ngạnh" gì đó. nhưng tôi vẫn viết vì tôi mong bạn và mọi người hiểu tôi nhiều hơn. tôi ghét nhất là bị hiểu lầm đó, có ấp ức thì cũng nên nói cho rõ ràng mà phải không.
cám ơn nếu bạn đã đọc đến cuối bài. thân.

be_u

Tổng số bài gửi : 266
Danh vọng : 6
Join date : 24/09/2010
Age : 24
Đến từ : sông Bến Tre nhiều hang cá ngác, đường Ba Vát gió mát tận xương!!!!!!

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: cùng viết truyện nha!

Bài gửi by Lucifer's Smile on 02/10/11, 09:26 pm

thứ II: tôi nói là tạm gác đoạn đó qua 1 bên chứ không phải là bỏ đoạn đó. tức là tui muốn truyện liền mạch hơn, đoạn tôi viết đang còn dang dở và có thể đi mạch truyên tiếp nhưng không ai viết, mà nếu bỏ dở đoạn đó luôn thì theo tôi nghĩ (có thể bạn không đồng ý) người đọc truyên sẽ bị ngắt quãng giữa chừng. nên cái tui muốn là "chèn" đoạn tôi mới viết vào giữa, chỗ tôi đã bỏ dỡ. bạn đã hiểu ý tôi rồi chứ?

Xin lỗi bạn định cho đến chừng nào mới tới đoạn của tui z hay là bỏ qua luôn

Thứ 1: truyện do mọi người viết mỗi người một ý

Dẫn tới việc cốt truyện mang tính vô định là hiện rõ, không cần ai nói cũng hiểu

Thứ 2: Bạn có nghĩ là mình có đủ khả năng và năng lực để lái truyện về đoạn của tui không. Riêng tui, tui nghĩ điều đó là không khả dĩ và xác xuất xảy ra điều đó là bằng 0

thứ III: ban đầu tôi đã có "năn nỉ" là đừng spam. nhưng không vì vậy mà tôi chống đối hay bất bình gì về những bài spam của bạn cả. bạn đừng lấy bản lĩnh con người ra mà khiêu khích tôi, bởi bạn đã thấy tôi có bất kì hành động hay lời nói nào yêu cầu bạn ngừng ngay việc spam lại hay chưa? tôi không hề phản bác hay tỏ thái độ bất bình về việc spam cả, vì đôi khi bản thân tôi cũng spam. nhưng spam như thế nào để không làm phiền lòng người khác bạn nhé!

Xin lỗi, tui chưa hề có một bài nào, mà theo tui và có lẽ mọi người cũng thế, đáng để bạn gọi là SPAM cả. Có chăng là đoạn truyện của tui thôi. Nếu như thế thì chính xác bạn cho rằng đoạn truyện của tui là spam rồi. Nếu như thế thì bạn cũng cho rằng bài của các bạn khác cũng là Spam, là không có giá trị ư, "làm phiền lòng" bạn ư

thứ IV: truyện có xu hướng ướt át. cũng có thể. nhưng đó là phong cách do người viết truyện mà nên, có thể bạn không tán thành hướng truyện đó, nhưng bạn cũng có thể viết mà, hãy viết đi, viết theo những gì bạn nghĩ, những gì bạn mong muốn. nhưng có lẽ rất khó để thay đổi cách viết của 1 người trong 1 sớm 1 chiều bạn ạ. và câu chuyện này vẫn chưa kết thúc mà, có thể phần thực tế vẫn còn ở phía sau đấy. còn 1 điều nữa, không phải là tôi không thể viết thực tế, nhưng chưa phải thời điểm thích hợp đâu bạn ạ. khi tôi muốn, tôi sẽ viết, bởi vì viết là để bày tỏ cảm xúc, và tôi không muốn láy đi cảm xúc của mình 1 cách áp đặt như thế, tôi là người tự do mà. tôi ương bướng thế đấy, góp ý của bạn tôi nhận 1 cách chân thành, tôi sẽ cố gắng thay đổi tích cực hơn, nhưng xin lỗi trước vì tôi rất ghét bất kì sự áp đặt nào.

Lại một lần nữa tui thấy sự mâu thuẫn trong câu nói của bạn

thứ V: truyện không có ý nghĩa cuộc sống. bạn đang trách tôi sao? có lẽ bạn trách nhầm người rồi. bởi nếu bạn muốn có ý nghĩa cuộc sống sao bạn không đưa điều ấy vào, bằng chính ý tưởng viết của bạn.

Xem ra bạn cần suy ngẫm đoạn truyện của tui lại




Lucifer's Smile

Tổng số bài gửi : 88
Danh vọng : 0
Join date : 28/09/2011
Age : 25
Đến từ : God's Heaven

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: cùng viết truyện nha!

Bài gửi by be_u on 02/10/11, 10:35 pm

xin lỗi. có lẽ chúng ta không hiểu nhau nhỉ?
đầu tiên, tôi nghĩ chắc là bạn cố tình không hiểu, "chèn" hết đoạn đó vào thì thứ tự lại tiếp tục như cũ, rồi tới đoạn của bạn thôi. tôi không có ý định bỏ bất cứ đoạn nào, và có lẽ có muốn tôi cũng không có quyền đó. tại sao bạn cứ nghĩ như thế về tôi?
tiếp theo, việc cốt truyện vô định đúng là vô định như bạn nói. nhưng tôi tự hỏi, việc tôi viết thêm vào đó đâu gây mâu thuẫn với đoạn của bạn, nên đâu cần láy gì đâu?
còn về việc spam thì có lẽ cách nói của tôi có chút không hợp lí, tôi xin lỗi, nhưng vì bạn nói ....".....mới bị spam chút xíu....."....nên tôi tưởng.........bạn spam! hì hì!
việc tôi nói bạn viết đi thì tôi thấy không có gì mâu thuẫn cả.
cuối cùng là về "ý nghĩa cuộc sống" thì tôi không hiểu ý bạn là sao cả. ý tôi là ý nghĩa cuộc sống đó có thể là do nhiều người đưa vào, truyện do nhiều người viết thì sẽ có sự bù đắp, bổ sung với nhau. nếu tôi thiếu sót thì bạn, và các bạn khác hãy giúp tôi thêm vào.
thôi thì nếu tôi có gì làm bạn phiền lòng thì tôi thật lòng xin lỗi vậy. nhưng không có nghĩa là tôi chấp nhận những gì bạn nói về tôi là hoàn toàn đúng.
tôi chỉ muốn khẳng định 1 điều rằng tôi chỉ có ý tốt và luôn mong sự đóng góp của tất cả mọi người cho topic này. còn góp ý gì nữa, bạn cứ nói, tôi vẫn ở đây và chờ bạn.

be_u

Tổng số bài gửi : 266
Danh vọng : 6
Join date : 24/09/2010
Age : 24
Đến từ : sông Bến Tre nhiều hang cá ngác, đường Ba Vát gió mát tận xương!!!!!!

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: cùng viết truyện nha!

Bài gửi by Cerberus1707 on 02/10/11, 11:57 pm

- Mệt 2 you quá ... cùng tổ 2 mà cứ cự nhau hoài ... Ra ngoài gặp nhau ih ròi xem có cự đc nữa ko

_____________________________________________
I Hope I'll Find You Soon - My Lover !!!



Cerberus1707
Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 385
Danh vọng : 3
Join date : 22/09/2010
Age : 24
Đến từ : Cần Thơ

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: cùng viết truyện nha!

Bài gửi by Lucifer's Smile on 03/10/11, 12:52 am

be_u đã viết:xin lỗi. có lẽ chúng ta không hiểu nhau nhỉ?
đầu tiên, tôi nghĩ chắc là bạn cố tình không hiểu, "chèn" hết đoạn đó vào thì thứ tự lại tiếp tục như cũ, rồi tới đoạn của bạn thôi. tôi không có ý định bỏ bất cứ đoạn nào, và có lẽ có muốn tôi cũng không có quyền đó. tại sao bạn cứ nghĩ như thế về tôi?
tiếp theo, việc cốt truyện vô định đúng là vô định như bạn nói. nhưng tôi tự hỏi, việc tôi viết thêm vào đó đâu gây mâu thuẫn với đoạn của bạn, nên đâu cần láy gì đâu?

tạm gác đoạn đó qua 1 bên. tui xin mạng phép viết tiếp đoạn còn dang dở của tui. vì hôm qua khuya rồi,không viết tiếp được. nếu bỏ luôn thì truyện không được liền mạch.


Xem lại đi nhá đã là vô định thì làm sau khớp được. Mà ạn còn cố ngụy biện. Theo tui bạn chưa lường được khả năng các you khác tiếp tục bẻ lái hướng truyện đi khác xa hơn thì làm sau nối đoạn của tui được và thực tế nó đã là như thế rồi bạn ko nhận thấy à

Tui cũng ko muốn chấp làm gì mãi chuyện bé như kon kiến ấy. Nhưng mà bạn bướng quá thì chịu vậy

À mà Ố là la la Bạn không nhận thấy câu truyện của bạn thực sự chấm dứt rồi sao nhờ


Phương đọc kĩ các phần trước rồi nhưng Phương cảm thấy Dương trong câu chuyện khắc hoạ không được sinh động lắm nên thêm vài tình tiết hấp dẫn để thấy một tính cách mạnh mẽ và một tình yêu rạo rực đầy mãnh liệt mà cô bé dành cho Nam. Nếu không thích thì sorry không chen vào câu chuyện của cậu nữa. Chúc cậu sớm hoàn thành tác phẩm của mình.pjpjpj

Mình nghĩ đây là bài học giá trị về cách ứng xử và đối xử với người khác mà bạn nên tham khảo nhé. Mình tất nhiên không dám tự nhận hoàn thiện nhưng ít ra cũng biết nên như thế nào, vâng ít ra là như thế.

Thân






Lucifer's Smile

Tổng số bài gửi : 88
Danh vọng : 0
Join date : 28/09/2011
Age : 25
Đến từ : God's Heaven

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: cùng viết truyện nha!

Bài gửi by conangdethuong on 03/10/11, 07:41 am

EK EK EK. Sau lại dẫn chứng bài của mình vô vậy? HUHU tớ tham gia để cho vui chứ không có muốn làm dẫn chứng để xen vào sự tranh luận này đâu. Tại tớ viết không hay lắm hjhj nên tự động bỏ cuộc thôi. Hôm đó tớ viết thế tại tớ đang bực bội trong người nên sẵng đây cho Phương xin lỗi Minh nha.

Các bạn đừng cãi nhau nữa,thay gì như thế thì các bạn thi tài đi. Mỗi người một câu chuyện ai viết có ý nghĩa hơn sau đó chuyến sang topic mới đâu cần lưu chung với nhau đâu. Tớ rất thích đọc truyện ngắn nên bài nào cũng sẽ theo dõi và ủng hộ hết mình. Cả hai cùng cố lên. Ah, cho mình ở ngoài cuộc chuyện này nha! hjha hjha hjha

conangdethuong

Tổng số bài gửi : 38
Danh vọng : 0
Join date : 04/10/2010
Đến từ : Tra Vinh

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: cùng viết truyện nha!

Bài gửi by be_u on 03/10/11, 07:55 am

đầu tiên là về việc của Phương. tôi cũng không hiểu là tại sao. có lẽ là 1 sự hiểu lầm nào đó chăng? tôi chưa bao giờ nói rằng không thích hay không muốn hay không đồng ý bài viết của bất kì ai. và tôi cũng đã nói rằng, tôi không có quyền đó. tôi khẳng định lại 1 lần rằng truyện này là của tất cả mọi người, không phải của tôi, tôi muốn mọi người cùng nhau viết, nếu chỉ muốn viết 1 mình, tôi chẳng việc gì phải lập topic này cả.

có chăng hiểu lầm là do tui đã nói: "trời. tui biết mà. đáng lẽ tối qua phải viết cho hết. tức quá. giờ viết làm sao đây?". nhưng như tôi nói, nếu có thì cũng chỉ là hiểu lầm. tôi nói là chỉ nói vậy thôi, 1 câu than vãn đơn giản, không có ác ý gì cả. tôi là người đơn giản, tôi không hề nghĩ rằng nói vậy sẽ khiến người khác hiểu lầm. tôi nói vậy chỉ là tiếc vì chưa kịp viết hết đoạn truyện đã nghĩ ra nhưng chưa kịp viết tối hôm trước, tôi đã nghĩ là sẽ có người viết tiếp và có thể tôi không thể viết tiếp đoạn đó vào, và đúng là như vậy. nhưng tối hôm trước, vì lí do riêng nên tôi không thể viết tiếp, và tôi bỏ dở, và tôi tức, tức chính mình cơ chứ chẳng tức ai cả. tôi chỉ là tiếc đoạn truyện của mình bị bỏ đi, cảm giác này tôi nghĩ bạn hiểu vì bạn luôn hỏi tôi rằng đoạn truyện của bạn đặt ở đâu đấy thôi.

tôi không hề ngụy biện, người ta chỉ sử dụng từ ngụy biện khi người đó đã cố tình làm sai và cố tình tìm cách che giấu tội lỗi của mình. còn tôi thì không hề. tôi đã xin lỗi khi thấy mình sai. còn việc đoạn truyện của bạn ở đâu, cốt truyện vô định như thế nào và nó đi theo hướng nào có láy về đoạn của bạn được hay không thì quả thật tôi chẳng thấy tôi sai chỗ nào. bởi vốn dĩ cả 2 đoạn liền kề trước và sau của đoạn đó đâu phải là đoạn viết của tôi. có thêm hay không thêm đoạn của tôi vào cũng đâu ảnh hưởng gì đến đoạn đó đâu. có lẽ điều này là bạn cố tình không chịu hiểu chăng? thực chất đoạn của tôi và bạn đâu "ăn nhập" gì nhau đâu. bạn viết về Hoàng và Dương còn đoạn của tôi chỉ là đoạn thoai giữa Nam và Quang thôi. tôi thật là không nhận thấy rắc rối gì ở đây cả.

tôi bướng ư? có thể đúng. nhưng không phải là bướng không chịu nhận sai. mà tôi quả thật không thể chấp nhận khi 1 người nào đó nói mình rằng mình nghĩ điều mà mình không hề nghĩ. không chấp nhân việc người khác hiểu sai về mình là sai sao?

"bài học về cách ứng xử và đối xử với người khác", nói như vậy là bạn cho rằng tôi là người xấu sao? có thể tôi sẽ xem xét về cách thể hiện lời nói, hành động của mình, nhưng tình cảm của tôi, suy nghĩ của tôi xưa nay chưa hề thay đổi, tôi luôn yêu quý và tôn trọng bạn bè mình và đó tuyệt đối không phải là 1 lời sáo rỗng. trước nay tôi vẫn rất đơn giản trong lời nói với bạn bè, nhưng tôi thật là chưa bao giờ phải chịu cảnh này, có lẽ, cách giao tiếp của tôi còn trẻ con quá chăng?

be_u

Tổng số bài gửi : 266
Danh vọng : 6
Join date : 24/09/2010
Age : 24
Đến từ : sông Bến Tre nhiều hang cá ngác, đường Ba Vát gió mát tận xương!!!!!!

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: cùng viết truyện nha!

Bài gửi by be_u on 03/10/11, 08:15 am

Phương ơi! mình đâu có nói bạn viết không hay, cũng đâu phải là không muốn bạn viết đâu. mình quả thật không hiểu tại sao mọi người lại nghĩ như vậy nữa. Phương nói như vậy có nghĩa là bạn đó nói tại mình mà Phương không viết nữa là đúng? và Phương cũng nghĩ vậy, mọi người cũng nghĩ vậy sao?

topic này mình lập ra chỉ để mọi người cùng vào đây viết, dù giọng văn khác nhau, ý tưởng khác nhau và cách thể hiện khác nhau thì chúng ta vẫn cùng nhau dung hòa những điều đó và sẽ tạo ra nhiều tình huống hấp dẫn hơn, người này sẽ tạo động lực cho người khác viết tiêp. như vậy tác phẩm sẽ là 1 tác phẩm của 1 tập thể, không phải là tác phẩm của 1 cá nhân riêng biệt mang màu sắc riêng của 1 cá nhân nào cụ thể mà là 1 tác phẩm đầy màu sắc của nhiều người, mang nhiều màu sắc, có thể đối lập nhau nhưng như vậy không phải sẽ rực rỡ hơn sao? như cầu vồng vậy, nếu không có nhiều màu thì đâu còn đẹp như vậy nữa.

nếu như mình muốn thỏa sức viết, thỏa sức thể hiện cái tôi cho riêng mình, mình đã tự mình viết riêng 1 topic rồi. nên điều mình muốn ở đây không phải là thể hiện cái tôi cá nhân. nhưng không ngờ mọi chuyện lại thành ra như thế này. hix hix!

be_u

Tổng số bài gửi : 266
Danh vọng : 6
Join date : 24/09/2010
Age : 24
Đến từ : sông Bến Tre nhiều hang cá ngác, đường Ba Vát gió mát tận xương!!!!!!

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: cùng viết truyện nha!

Bài gửi by Ke_Thu_Ba on 03/10/11, 10:19 am

What Happend? I am scared. Am I handsome? Yes, I think so! I agree with you! Do you wanna kis me? Yes, I like it so much! Do you wanna hug me? You said it! her her... ẹc ẹc...


Được sửa bởi Ke_Thu_Ba ngày 03/10/11, 10:32 am; sửa lần 1.

_____________________________________________
Một lần, hai lần rồi nhiều lần... Dẫu biết rằng người đã mất, tình đã tan nhưng sao lòng còn mãi vấn vươn? Là định mệnh nghiệt ngã hay số phận trớ trêu? Kí ức là vết hằn không thể nhòa nơi trái tim nhỏ bé... Một lần nữa nỗi đau lại trỗi dậy ...a trip without me...

Ke_Thu_Ba
Quản lý ảnh
Quản lý ảnh

Tổng số bài gửi : 710
Danh vọng : 6
Join date : 26/09/2010
Đến từ : Vĩnh Long

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: cùng viết truyện nha!

Bài gửi by be_u on 03/10/11, 10:26 am

ặc ặc! gúm quá C ơi!

be_u

Tổng số bài gửi : 266
Danh vọng : 6
Join date : 24/09/2010
Age : 24
Đến từ : sông Bến Tre nhiều hang cá ngác, đường Ba Vát gió mát tận xương!!!!!!

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: cùng viết truyện nha!

Bài gửi by be_u on 03/10/11, 08:38 pm

TỔNG HỢP TỪ ĐẦU ĐẾN GIỜ

Dương choàng tỉnh giấc sau một đêm không mộng mị. Ánh nắng sớm mai nhẹ nhàng len qua ô cửa sổ tỏa hơi ấm khắp căn phòng trọ bé nhỏ. Nhưng nó cảm thấy lạnh lẽo và mệt mỏi vì những suy nghĩ mông lung đang chiếm lấy tâm trí nó. Nó đứng dậy, mở cửa sổ và nhìn ra ngoài, gió khẽ lùa nhẹ qua làn tóc rối. Phía xa kia là nơi anh đang ở, chắc giờ này anh đã thức dậy và cũng đang nghĩ về 1 người ở nơi xa, mà nó biết chắc rằng không phải là nó.
Đêm qua nó thức thật khuya bên máy tính, lên mạng và đọc những chia sẻ từ anh. Anh đang yêu, yêu 1 người con gái khác, anh vui, buồn và nhớ nhung. Nó bổng thấy mình ngốc quá. Sao cứ mãi tò mò và tìm hiểu về anh, sao cứ mãi đuổi theo trong vô vọng. Dẫu biết rằng không hề hi vọng nào điều gì. Dẫu hiểu rằng anh không thuộc về nó và dẫu đã từ bỏ từ lâu. Nhưng không hiểu sao nó lại không thể từ bỏ thói quen tìm hiểu về anh, không thể bắt đôi mắt mình không trộm nhìn anh, không thể không quan tâm và nhung nhớ và đôi khi nó cũng mộng mơ………
Có lúc nó thầm trách anh sao không thử 1 lần nhìn lại, phía sau lưng anh luôn có nó ủng hộ và đợi chờ, sao anh cứ mãi đuổi theo bóng hình của người con gái mà anh biết rằng “người ta đã có người thương”. Nhưng rồi nó cũng nhận ra rằng nó cũng giống như anh vậy, và rồi nó tự nhủ lòng dừng lại, quay về phía sau lưng tìm kiếm 1 người khác đang hướng về phía nó….nhưng nó không tìm được, nó vẫn cô đơn như thế và nó cứ đi 1 vòng tròn lớn rồi lại hướng về anh 1 cách vô tình như thể định mệnh bắt nó phải yêu anh……….


Thời áo trắng, Dương đã từng mơ ước có cho mình một tình yêu đẹp, lãng mạn và đời thường, như cái cách mà đứa con gái nào cũng thường hay mộng mị. Nó mơ đến một anh chàng đẹp trai, dịu dàng và lãng mạn. Anh sẽ đưa nó dạo quanh thành phố trên những con đường đầy hoa, không quên buông ra những lời có cánh. Một cuộc sống bình dị sẽ đến với hai đứa. Anh, em, và những đứa trẻ...
Dương bước vào Giảng đường Đại học, mang theo biết bao hoài bảo về một nghề nghiệp vững vàng và dĩ nhiên là một tình yêu nồng thắm. Và rồi nó gặp anh, ngay khi nó bước chân vào nhà trọ. Có lẽ nó sẽ chẳng chú ý đến anh ngay, nếu như anh không cười, một nụ cười trìu mến, và nói mấy lời với nó: "Chào cô bé, em mới đến à? Anh tên Nam. Rất vui được làm bạn cùng nhà trọ với một người xinh như cô bé." Dương không cười, bởi một chút giật mình và cũng vì nó đã quen với cái kiểu tán tỉnh rất ư là tầm thường của mấy gã con trai. Nhưng nó cũng đáp lại: "Vâng, chào anh".


Anh không đẹp trai như nó tưởng tượng, nhưng cũng ưa nhìn và cũng rất phong độ. Anh nhanh chóng đến bên hai mẹ con nó và cất tiếng:"Chú chủ nhà đi vắng, nhờ cháu đón người mới đến trọ. Để cháu đưa bác với em vào phòng mới." Rồi anh nhanh nhảu xách phụ hai mẹ con tôi đến phòng. "Bác và em có cần gì cứ gọi cháu"-anh nói. Rồi anh lại cười, một nụ cười thân thiện như lúc nãy. Nhưng với Dương, nụ cười này đã bớt đi cái vẻ lạ lẫm và lộ liễu ban đầu của nó, giờ nó có chút gì đó gần gũi hơn.
Giờ thì Dương đã biết đôi chút về anh qua vài lần trò chuyện. Anh là một sinh viên năm nhất của trường Đại Học Y Dược Cần Thơ ngành BSĐK. Nó ngưỡng mộ anh bởi cái nghề mà anh đang theo học, một nghề nghiệp của sự cao cả và là một nghề có thể hái ra tiền. Nhưng điều làm nó thích thú nhất là anh cùng quê với nó. Một tỉnh nghèo của vùng sông nước mênh mông.
Mỗi lần tiếp xúc với anh, nó lại có cảm giác vui vui lạ, và có một chút gì đó bình yên. Anh học giỏi và hiểu biết cũng nhiều. Nó thường xuyên nhờ anh chỉ bài cho nó. Và lần nào cũng vậy, anh đáp lại sự nhờ vả đó bằng một nụ cười và một sự nhiệt tâm. Nó bắt đầu cảm thấy muốn được gặp anh nhiều hơn, muốn được tìm hiểu thật nhiều thứ về anh, và nó nhớ đến chàng hoàng tử thời cấp ba của nó...


... Rồi hằng ngày, khu nhà trọ vốn yên tĩnh lâu nay lại rộn vang tiếng cười nói vào buổi chiều của một đôi sinh viên. Anh có thể khiến Dương ngồi hằng giờ với những câu chuyện cười của mình, những kinh nghiệm sống phong phú của một anh chàng sinh viên sống xa nhà khiến nó đi hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác.

và cũng chính anh đã cho nó biết được thế nào là ước mơ và phấn đấu hết mình vì ước mơ đó. anh đã giúp nó vượt qua nhiều khó khăn để tìm lại và chạm tay đến ước mơ đã ấp ủ từ lâu mà nó chưa bao giờ nghĩ là sẽ trở thành hiện thực. vậy mà giờ đây chân nó đang bước đi trên con đường dẫn tới ước mơ ấy, dù chỉ là những bước chân đầu tiên, dù đường còn xa, dù không trọn vẹn lắm, nhưng nó luôn cố gắng và tự nhủ lòng: cố lên đi, sắp rồi, sắp tới rồi..........

---------------------------------------------

bộp, Vân vỗ vào vai làm nó giật mình.
- sao? đang nghĩ tới ai đó? nhìn thẩn thờ thế kia chắc lại nghĩ đến "người ta" rồi chứ gì?
- đâu? nghĩ tới ai đâu? làm gì có!
- thôi đi cô nương. đừng có giấu. biết nhau quá mà!
nó khẽ cười.
- mơ mộng đủ rồi đó, lo mà đi học đi chứ!
ừ, phải đi học thôi, phải tiếp tục thực hiện ước mơ của mình chứ!
nó khẽ liếc sang Nguyệt đang còn cuộn mình trong chăn vô tư lự! ước gì mình được như Nguyệt....

đạp xe nhanh đến trường mà lòng nó vẫn cứ miên man. 1 năm qua, 1 năm phấn đấu vì ước mơ sao? giờ đây nó cũng là 1 sinh viên năm nhất ngành mà nó yêu thích: BSĐK. 1 năm qua đã quyết định hơn 20 năm tiếp theo của cuộc đời nó, 20 năm học và trở về quê hương làm việc. dù sao thì nó cũng không hối hận vì những gì đã trãi qua trong hơn 1 năm qua, không hối hận vì đã chọn con đường này, vì đã theo đuổi ước mơ màu áo trắng..........




vòng xe cứ đều dặn quay hướng về ngôi trường thân yêu...........(quay đều, quay đều, quay đều............két!!!!!!!!). nó bất giác thắng xe lại như 1 phản xạ tự nhiên. Nam! là Nam. từ ngày anh chuyển nhà trọ Dương rất ít gặp lại anh, nhớ nhiều, nhưng nó thật sự lúng túng không biết sẽ đối mặt với anh thế nào đây?
Dương nhìn theo hướng anh, nhìn theo dáng hình anh quen thuộc.nhưng dường như anh có gì đó khác, anh đã thay đổi................


Dương cảm nhận được điều gì đó khác lạ từ anh, vội chạy theo réo rắt tên của anh. Vừa chạy, Dương vừa nghĩ...
- Không biết Nam sẽ phản ứng thế nào khi gặp lại mình đây nhỉ? Chắc là sẽ ngạc nhiên lắm. Bởi vì mình đẹp hơn trước mà... Haha... chắc anh ấy sẽ ấn tượng lắm với thân thể đầy đặn hơn trước của mình, hôm qua mình cũng mới đi chăm sóc da đây mà, chắc là sẽ thích lắm...- Dương chợt suy nghĩ mong lung, đôi chân nhảy chân sáo, ánh mắt long lanh mơ mộng...
Bẹp... chợt có cái gì đó níu chân Dương lại. Đó là sợi dây căng ngang vườn nhà người hàng xóm. Dương vấp phải nó, nó đứt làm đôi và Dương thì bị một cú ngã đau điếng... Bỗng một anh chàng đẹp trai xuất hiện. Dương đưa tay ra cho anh ấy đỡ dậy. Nhưng dường như có một sự hiểu nhầm nào đó. Anh chàng chạy vụt qua Dương, chẳng màng quan tâm đến cô nàng đang đau điếng và đỏ mặt vì ngại ngùng...
- Nam à, tối nay về nhà sớm nghe, tớ làm đồ ăn chờ Nam đó.
Vẫn chưa hết bất ngờ - Người ấy là ai ấy nhỉ? Sao lại nói chuyện thân mật với Nam thế kia? - Dương cố gượng dậy, bước đi khập khiễng vì chân vẫn còn đau lắm lắm... Cố gượng theo từng bước chân của Nam và người lạ mặt đẹp trai, Dương kiên nhẫn quan sát... Bỗng chốc phát hiện ra điều gì đó, Dương giật bắn người. - Có thứ gì đó đâm vào tim nghe nhói quá nhỉ? - Dương không còn đủ bình tĩnh để giữ vững thân thể yếu ớt trên đôi chân đang run rẩy được nữa. Hai người ấy đang nắm tay nhau, cảnh tượng ấy hiện ra ngay trước mắt Dương, không có gì có thể khác hơn được...


Dương ngẩn người, có 1 ý nghĩ không hay chợt lướt qua đầu cô. sao......sao lại như thế? sao nhìn giống "cái kiểu" của thằng.........(Ke_Thu_Ba) trong lớp mình quá vậy ta??? Dương vội lắc đầu xua tan cái ý nghĩ tồi tệ đó. không, không thể, không thể nào lại như thế được. nhưng D có thể làm gì vào lúc này kia chứ. nó đứng dậy, quay lưng...............

D vừa rời khỏi. 2 bàn tay "ngay lập tức" rời nhau.
- mày làm tao thấy ghê quá đi. tự dưng lại đi diễn cái trò "điên khùng" này chi không biết. may là xung quanh đây không có ai đó. có ai thấy là chết tao, tao còn "vợ con nheo nhóc" ở nhà chờ đó.
- được rồi tao xin lỗi mà. tao bất đắc dĩ lắm mới phải làm như vậy. tao thật sự không còn cách nào khác. mày biết là tao có lí do riêng mà!


- lí do, lí do gì chứ? cái đó cũng gọi là lí do được à? có ai đời, sướng như mày, được 1 cô bé dễ thương như vậy thích mà lại làm cái trò đên rồ này để trốn tránh chứ? không thích người ta thì nói đại ra đi. còn muốn né tránh thì giả đò có nhỏ nào khác đi, chứ làm kiểu này.....liên lụy tao!

-thôi, được rồi, tao xin lỗi mà. tao cũng đâu có muốn như vậy. nhưng tao thật không muốn có thêm người khác biết chuyện này.

- thì nhờ đại nhỏ nào đó làm người yêu của mày đi. chứ tao hỏng muốn mang tai tiếng lãng xẹt vậy đâu. ê ê, mà nè, hay mày.......vậy thiệt hả? tao là bạn mày mà. dù sao tao với mày cũng là bạn chung phòng cùng ăn, cùng ở dưới 1 mái nhà, đừng dụ dỗ tao vậy chứ? tao có người yêu rồi đó, cô ấy mà biết chắc cổ tức chết mất thôi

- thôi đi mày, mệt quá! mày thừa biết tao thích ai rồi mà. làm gì có chuyện....

-ừ mà mày hỏng sợ Dương nói cho "ấy" biết hả. Dương mà nói là tiu luôn đó con trai!

- umh, tao còn hi vọng sao? mà tao nghĩ không đâu, Dương sẽ không nói. Dương khác Nguyệt và Vân. cô ấy sẽ giữ kín lòng mình. chuyện càng lớn, cô ấy càng kín kẽ. vậy nên tao không lo chuyện đó!

- ghê ta! hiểu người ta dữ! người ta hiền, người ta tốt, người ta giỏi giang. sao không yêu người ta luôn đi! mày đúng là.....khùng quá!

- tao cũng không biết. nhưng có lẽ đó là cảm giác. mà cảm giác thì.......

- bịnh quá mày ơi! mày lí trí chút có được không? tình cảm thì cũng cần có lí trí chứ! đâu thể cứ mãi vẫn vơ, suy nghĩ lung tung, ngồi thêu dệt nên bức tranh tình yêu hoàn hảo để rồi ngồi ngắm như mày được. mày không cho người ta cơ hội sao mày biết được rằng mày không có cảm giác với người ta, không thể yêu người ta được? nghe lời tao đi! tỉnh lại đi! mọi chuyện trước kia đã kết thúc rồi! không níu kéo gì được nữa đâu. hãy mở lòng ra đi. hãy cho ngưởi ấy 1 cơ hội, và cho chính mày 1 cơ hội. mày đã từng yêu đơn phương mà, mày cũng phải hiểu cảm giác đơn phương là thế nào chứ, mày đang hành hạ người ta đó, mày có biết không? mày ác lắm!

- đừng nói nữa! tao không biết! tao không biết gì hết! tao....tao..... NHƯNG TAO VẪN CÒN YÊU CÔ ẤY! tao....tao vẫn không làm sao quên được, hình dáng ấy, nụ cười ấy, giọng nói ấy.......cứ ám ảnh tao từng đêm mày có biết không? tao không thể nào chợp mắt được, cứ nhắm mắt lại là kí ức với cô ấy lại hiện về.....tất cả như vừa mới hôm qua mà thôi! mày bảo tao phải mở lòng làm sao đây!!!!!!! mày có biết tao chờ đợi thế nào 1 tin nhắn, mong thế nào 1 cuộc gọi, hồi hộp thế nào khi lên YM, bồi hồi thế nào khi xem lại hình cô ấy và đau đớn thế nào khi biết cô ấy có người yêu? KHÔNG. KHÔNG TAO KHÔNG THỄ NÀO QUÊN ĐƯỢC, KHÔNG THỂ!!!!!

và Quang thấy bạn mình khóc, lần đầu tiên anh thấy Nam khóc từ ngày quen biết Nam. giọt nước mắt như đã kím nén từ quá lâu giờ có dịp trào ra trong nghẹn ngào xót xa, như ngọn núi lửa tưởng chừng đã ngủ yên từ rất lâu và sẽ ngủ yên mãi, nay lại chợt phun trào mạnh mẽ mà không có gì có thể ngăn cản lại. Quang chợt thấy tay mình rung lên, anh vừ khơi dậy vết thương trong trái tim bạn mình. Quang thấy xót xa cho bạn qua. 1 nỗi hối hận chợt nhen lên. nhưng không, anh không thể dừng lại, anh phải kéo Nam ra khỏi cái vòng lẫn quẩn tăm tối đó. không thể để Nam tiếp tục suy sụp như vậy được. anh phải tìm cách giúp Nam. nếu đấm vào mặt Nam 1 cú mà khiến hắn tỉnh lại anh cũng sẽ làm.(dù có bị bắt vào đồn công an anh cũng làm)

- VẬY KHÔNG LẼ MÀY ĐỊNH SỐNG TRONG QUÁ KHỨ THẾ NÀY MÃI SAO????

Quang siết lấy vai bạn mình:

- nghe tao, mọi chuyện sẽ qua thôi mà! phải sống cho tốt chứ! cuộc đời của mày còn dài, nó là của chính mày, do mày quyết định, không thể vì 1 người không bên cạnh mày, không thể vì 1 lần thất bại mà làm cho cuộc sống của mày trở nên tăm tối như thế! tin tao đi, rồi vài chục năm sau, nhìn lại mày sẽ thấy đây chỉ là vấp váp nhỏ, mày sẽ dễ dàng vượt qua thôi mà. mày là bạn tao.tao đặt niềm tin nơi mày, và tao nghĩ ba mẹ mày còn đặt niềm tin gấp bội. mày muốn phản bội lại niềm tin yêu của họ sao?

Nam ngước lên, nhìn sâu vào mắt bạn mình, và anh thấy mình thật may mắn khi có bạn bè bên cạnh. đúng vậy anh còn cuộc đời dài phía trước, con người thân, bè bạn. có nhiều người quan tâm và yêu thương anh. anh không thể tiếp tục như thế này được. cố gắng lên nào con trai!


------------------------------------------

Dương lang thang bước đi trên con đường ngoằn ngoèo quen thuộc,con đường này đã từng in đậm dấu chân của một đôi tình nhân. Về đến nhà D thu mình lại, ngồi dựa vào tường. Giọt ngắn,giọt dài đang lăn chảy trên đôi gò má cùng với những tiếng nấc nghẹn ngào từng cơn,từng cơn một. Hình ảnh đó,giọng nói đó cứ vang lên trong đầu cô. Không chịu nỗi sự đau đớn của con tim ,cô vùng chạy ra ngoài dẫu cơn mưa đang trút xuống làm ướt đẫm chiếc áo sơ mi màu trắng tinh. Hình như sự giận dõi,u uất kèm theo những lời tâm sự thầm lặng,tất cả ,tất cả đang chờ cơ hội được thể hiện. Cô thét lên thật to:

"Trời ơi! Sao người mang anh đến bên con nay lại vội trao cho người khác trong khi đoá hồng đã hé nỡ đang đón đợi sự nồng nàng của tình yêu.
Mối tình đầu luôn tan vỡ hay sao?"
-"Nam ơi!
Em yêu anh
Còn cơ hội nào cho em không?"
-"Không lẽ,không lẽ tình này chấm dứt từ đây"


----------------------------------

Hoàng giật mình tỉnh giấc thì ra chỉ là mơ. Một cảm giác lo sợ tràn ngập, Hoàng chưa bao giờ sợ chết. Vậy mà, anh lại sợ, anh sợ mình sẽ lìa xa tất cả, lìa xa tất cả những mối quan hệ nhập nhằng này, những người, mà có lẽ, nếu cuộc đời anh thiếu vắng họ, sẽ chẳng còn ý nghĩa gì. Cuộc sống là thế đầy bất trắc và vô định, phút giây này bạn còn ở đây với chúng tôi, một phút sau hay chỉ là một giây sau, ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra, con người phải chấp nhận nó như là một phần cuộc sống của mình, mà nó vẫn luôn là như thế đấy chứ, chẳng qua là chúng ta không chấp nhận sự thật mà thôi, sự thật luôn khó chịu, nhưng sự thật vẫn mà là sự thật. Hãy mở lòng

Hoàng bật cười tự nhủ:"Sao hôm nay mày bỗng lý sự z hả, lý trí của t ơi "

Hoàng check mail, thói quen hằng ngày của anh, không thực ra anh lên face chỉ để xem những status vu vơ của nhỏ, một mối tình, có thể gọi như thế không nhỉ có lẽ gọi là những cảm xúc thì đúng hơn, đã qua một cách thầm lặng. Nhưng nhờ nhỏ mà sống thực tế hơn không còn mơ mộng vẩn vơ nữa mà Dương thì lại....

Nhưng giữa thực tế và thực dụng lại chỉ là một ranh giới mỏng manh và mờ nhạt thôi. Đối với cuộc sống, những khái niệm, định nghĩa mà chúng ta đưa ra, chỉ thể hiện sự bất lực của con người. Chúng ta có thể yêu một người, nhưng đồng thời lại căm hận họ, có thể vừa khâm phục mà lại vừa ghen tỵ vì những thành quả họ đạt được...

Mọi người yêu, yêu và... không yêu nữa, nhưng chẳng biết tình yêu là gì. Hoàng chỉ biết rằng tình yêu thì quá mộng mơ mà cuộc đời thì quá khắc nghiệt. Hoàng không hiểu vì sao mà các nhà khoa học lại kết luận rằng mục đích của các sinh vật sống là SINH TRƯỞNG và SINH SẢN, anh mơ hồ cảm nhận rằng giữa 2 cái mục đích "tối thượng" đó là một cái gì đó nhạt nhòa nhưng hiện hữu. Cái gì đó cao hơn tình yêu. Phải chăng đó giản đơn là sự thủy chung....


---------------------------------------
Một sự thật đau đớn hay chỉ là một sự hiểu lầm? Những suy nghĩ cứ liên hồi khi mà Dương vẫn còn đang mơ hồ về mọi thứ! Ái chà, Dương không thể tin vào những gì mình thấy, những gì mình nghe nữa,... mắt cô đẫm giọt sầu, đôi tay thì đang run rẫy, thu mình trước cơn gió se lạnh của mùa đông... Đông đến rồi, đến thật rồi, cảm giác lạnh quá, đau quá và cũng cô đơn quá! Chiếc khăn len choàng cổ ngày nào Dương định đan cho Nam giờ đây vẫn ấm, thế mà lòng cô bỗng trở nên giá buốt lạ thường...
- Em gái ơi, có phải cái quần này của em không?
Dương chợt giật mình, nhìn xuống dưới lầu. Ai thế nhỉ? - Dương tự hỏi.
Cô bước ra phía ban công để nhìn rõ hơn... Một chàng trai cao to, cũng đẹp trai đấy nhỉ! Đôi mắt anh ta to quá, huyền bí quá, đôi lông mày thật là đẹp. Mái tóc thì xoăn tít thành từng lọn, cứ i như những vầng mây sáng trên bầu trời kia. Ôi, con trai gì mà trắng thế kia, giọng thì ấm mà đôi môi cũng thật ngọt ngào. Dương lại chìm vào những dòng suy nghĩ mong lung mà chỉ có cô mới biết được...
- Có phải cái quần này của em không thế? - Anh ta hỏi lại lần nữa với vẻ mặt kiên nhẫn
Đấy chẳng phải là cái quần của mình đấy sao? Sao nó lại ở đó thế nhỉ? Mình mới giặt hồi sớm này cơ mà?
- Anh đi ngang qua đây, chẳng biết tại sao cái quần này lại rơi ngay đầu anh đây này, nếu là của em thì hãy nhận giùm, anh còn có công chuyện gấp nữa.
- Dạ vâng, để em xuống lấy - Dương nhanh nhảu đáp, có điều gì đó làm cô phấn khích...


Dương cầm lấy quần với gương mặt hơi ngượng ngùng
- Cảm ơn anh
- ko có chi, lần sau phơi đồ cận thận hơn nhé
- Dạ
- Anh đi đây! chào cô bé dễ thương.
Một ngày ko thật sự vui nhưng cũng ko đến nỗi buồn đối với Dương
Dương nhìn đồng hồ trên tay cô:
- ah..6h45, mình sẽ trễ học mất....

be_u

Tổng số bài gửi : 266
Danh vọng : 6
Join date : 24/09/2010
Age : 24
Đến từ : sông Bến Tre nhiều hang cá ngác, đường Ba Vát gió mát tận xương!!!!!!

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: cùng viết truyện nha!

Bài gửi by Sponsored content Today at 05:46 pm


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Trang 2 trong tổng số 2 trang Previous  1, 2

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết