Rất dzui khi bạn truy cập 4rum của Lớp YB-K36 đáng iu!^^

NHẬT KÝ CÂY CỔ THỤ -PHẦN 2

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

NHẬT KÝ CÂY CỔ THỤ -PHẦN 2

Bài gửi by sunny dak36 on 28/11/10, 07:05 am

NHẬT KÝ CÂY CỔ THỤ

Đây là một số suy nghĩ vu vơ lúc buồn của mình, mình chỉ đặt một vài giả thuyết thôi, nếu bạn nào thích hãy thoải mái nêu suy nghĩ của mình về vấn đề được nói đến... . Một chút ngẫm nghĩ .....sẽ giúp cho cuộc sống thú vị hơn

LỜI NGÕ

Cuộc sống không phải lúc nào cũng như ý muốn, lúc nào cũng suông sẽ, lúc nào cũng bình yên. Đôi khi có một ít sống gió, một ít thử thách và một vài lần vấp ngã … để trưởng thành hơn. Lúc đó con người sẽ đối diện với nó ra sao? Con đường nào sẽ được chọn lựa.

Khi có một tin hay một sự việc nào đó không hay xảy ra với chúng ta, điều đầu tiên chúng ta cảm nhận được đó là một chút lo lắng xen lẫn một ít sợ hãi, vô cùng khó chịu, một số còn sụp đỗ hoàn toàn. chúng ta sẽ tự hỏi: tại sao nó lại xảy ra với mình mà không phải là người khác, hay đại loại là không thể…. Không thể như thế được… Ngay tại thời điểm đó, hầu như tất cả mọi người đều không thể tự tìm ra được cách giải quyết.

Giai đoạn tiếp theo, tùy mỗi người mà có thể đến nhanh hay chậm đó là chấp nhận, tuy không thể nói là hết buồn nhưng cảm giác trong lòng đã dịu đi phần nào. Mỗi người điều có một nghị lực khác nhau, một số người kiên cường sẽ nhanh chóng vượt qua đau khổ, chấp nhận hiện thực, một số người thì chậm hơn, có thể là một tháng, một năm, thậm chí là cả một đời người. Tôi không thể nói tôi rất kiên cường, bạn không thể nói bạn rất cứng rắn để có thể vượt qua mọi sóng gió trên đường đời. Tuy có thể vượt qua nhưng vết thương lòng liệu có thể xóa đi hoàn toàn, không chút dấu vết, giống như khi hàn một cây sắt bị gãy vậy, dù người thợ hàn có khóe léo đến đâu thì tại vị trí đó vẫn tồn tại một vết nứt…một vết thương lòng.

Nếu có thể vượt qua giai đoạn trên thì việc tìm ra cách giải quyết sẽ không khó, tích lũy được nhiều kinh nghiệm từ lần vấp ngã đó, có thể bạn sẽ trở thành một người khác hẳn với mình trước kia theo hướng tích cực, bạn sẽ lạc quan hơn, nếu có những sự cố nữa xảy ra, bạn sẽ dễ dàng đối mặt, dễ dàng giải quyết.

Con đường là do chúng ta tự chọn…………vì vậy hãy……………cho bản thân


BEGINING

Tôi là một cây cổ thụ, tôi không biết mình đến từ đâu, từ lúc vươn cao nhìn thấy ánh mặt trời thì tôi đã ở đấy, cạnh một bến sông Thanh Thủy hiền hòa xanh biếc,nằm trên vùng đất yên bình, vùng đất của thiên nhiên. Tôi là cây cổ thụ, một cây cổ thụ không thể đi nhưng tôi có thể nghe thấy, nghe thấy từ những người bạn nhỏ và nghe thấy những chuyện tình tươi đẹp xen lẫn chút bi thương. Tôi là cây cổ thụ, tôi đã sống ở đây hơn nửa thế kỉ, đã cảm nhận, đã đồng cảm, và đã không ít lần ngẫm nghĩ về cuộc sống ngẫm nghĩ về tương lai…………….

PHẦN 1: RỒI MÙA XUÂN SẼ VỀ

]Một ngày cuối mùa đông…. Khí trời bớt lạnh nhờ những tia nắng ban mai đang thả mình trong gió, luồng lách qua từng ngọn cỏ vẫn còn ướt đẫm hơi sương. Cũng như mọi khi, bà vẫn ra đó, đưa từng chuyến đò chở khách sang sông, bà đã làm công việc này gần bốn mươi năm, bà vẫn chưa có chồng, chỉ có một đứa con gái nuôi, đó là niềm an ủi duy nhất của bà. Mỗi lần chờ khách sang sông, bà đều ngồi dưới gốc của tôi nghỉ mệt, thỉnh thoảng tôi thấy bà khóc, rồi nhìn về phía chân trời như đang đợi một điều gì đó rất xa xăm……….

Chuyện bắt đầu vào mùa xuân ba mươi năm về trước, những ngày chiến tranh…, những ngày khói lửa….. và là những ngày của cuộc chia ly. Một cô lái đò với cái tên mộc mạc: Ba Thơm, cô rất đẹp, làm cho nhiều trái tim phải xao xuyến khi ngắm nhìn và trong số đó có anh, anh là một chàng lính trẻ hành quân qua vùng đất thơ mộng này. Họ gặp nhau rất tình cờ và yêu nhau cũng rất tình cờ…………nhưng rất nên thơ.

Anh theo chuyến đò cô chở để sang sông, khi đến bên kia của bờ Thanh Thủy, anh bối rối nói với cô:
-“ Tôi xin lỗi… tôi không có tiền để trả cho cô, năm sau khi tôi về tôi sẽ tặng cho cô một món quà.”
-“ Không sao…”- cô nở một nụ cười rất đẹp với anh, cô nghỉ đó chỉ là lời nói như những con gió đầu xuân và dần dần cô cũng quên chuyện đó.

Cho đến mùa xuân năm sau, anh đã về, ngồi trên chuyến đò nhưng cô chẳng nhận ra anh, anh bước lại gần nở một nụ cười ấm áp:” cô còn nhớ tôi không?”
-“ Anh là…” cô hơi bỡ ngỡ, một hình bóng vừa quen nhưng vừa xa lạ đối với cô
Anh vẫn cười và nhìn cô với ánh mắt trìu mến:” tôi là người còn nợ cô một món quà”.
-“ Là anh sao? Anh còn nhớ chuyện đó à?”

Anh lấy trong chiếc ba lô của mình ra một chiếc kẹp hình con bướm trắng, anh đặt nó vào tay cô, cô ngại ngùng, e thẹn, chưa bao giờ cô cảm thấy bối rối như bây giờ, phải chăng là do con bướm trắng hay là vì… anh.
Sư đoàn của anh ở lại một đêm, dân làng mở tiệc chiêu đãi những chàng lính trẻ rất tưng bừng, rất náo nhiệt, cô đã nhảy múa rất vui vẻ cùng với mọi người, mà thật ra nói đúng hơn là với anh.
Rồi anh cũng phải đi, cô hơi buồn, nỗi buồn càng lúc càng nhiều khi giây phút anh đi càng lúc càng đến gần, vẫn một nụ cười ấm áp, anh nói với cô:” năm sau, tôi lại về”

Thời gian đối với cô bây giờ trôi qua thật chậm, chậm hơn bao giờ hết, cô vẫn thường thơ thẩn một mình bên bờ sông nghĩ về anh, nghĩ đến cảnh anh bối rối khi không có tiền để trả, nghĩ đến cảnh anh nắm tay cô nhảy múa. Rồi mùa xuân cũng lại đến, cô vui mừng chờ đợi mùa xuân, chờ đợi anh. Anh đến. lần này anh cũng ở lại một đêm, anh hẹn cô ra bờ sông Thanh Thủy. Trăng hôm nay tròn và sáng thật, phản chiếu bến bờ Thanh Thủy, ánh lên một ánh sáng mờ ảo như sương. Anh nắm lấy tay cô rồi lấy trong túi áo ra chiếc vòng ngọc, anh nói: “ đây là chiếc vòng tay mà mẹ anh đã cho anh, mẹ nói anh tặng nó cho người anh thích”. Anh từ từ đeo nó vào tay cô, cô đỏ mặt, cô xấu hổ định rút tay lại, nhưng không hiểu sao tay cô không còn chút sức lực nào để làm điều đó.

Sáng hôm sau, anh lên đường sớm, Anh đã hẹn ước với cô. Năm sau, khi hoa mai lại nở, anh sẽ về cưới em…. Bóng anh khuất dần khuất dần trong làn sương mờ nhạt….

Cô đã đợi, nhưng mỗi lần xuân sang, trên bến sông quân hành người hát vang, cô tìm… và chờ đợi hình bóng anh xuất hiện nhưng không thấy, cứ mỗi lần như vậy cô lại tự an ủi mình: năm sau, anh sẽ về. Và cứ như thế cô đã đợi suốt ba mươi năm, nhưng anh chẳng một lần về, chẳng một lần có tin tức.
……………….

-“ Mẹ vào ăn cơm với con”- tiếng gọi của cô con gái làm bà thức giấc. Con gái của bà là một kĩ sư nông nghiệp, thu nhập khá ổn định, con bà cũng nhiều lần kêu bà nghĩ ở nhà để hưởng phước, nhưng bà không chịu, còn nhiều lần làm dữ với con

Ba mùa xuân, ba lần gặp mặt và một lời hẹn ướt...phải chăng là quá ít, quá ít để bà hy vọng, quá ít để bà chờ mong. nhưng trong tình yêu, bao nhiêu được xem là ít? bao nhiêu được xem là nhiều , thế nào là dư và thế nào là thiếu chứ. Không ai biết….ngoại trừ bà. Bà vẫn đưa đò, vẫn chờ đợi, chờ đợi........ một mùa xuân....[

Nếu là tôi, có lẽ tôi không thể chờ đợi dài như thế, mà nhất là biết được nó không xảy ra.......Bà ơi! có lẽ nữa đời người, bà không hối tiếc, nhưng nếu cho bà trở lại vào ba mươi năm về trước, bà có ....đợi anh không?









Được sửa bởi sunny dak36 ngày 08/12/10, 10:56 am; sửa lần 1.
avatar
sunny dak36

Tổng số bài gửi : 69
Danh vọng : 3
Join date : 27/11/2010
Age : 25

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: NHẬT KÝ CÂY CỔ THỤ -PHẦN 2

Bài gửi by NeMo on 28/11/10, 11:54 pm

thật tuyệt vời khi được đọc những gì bạn viết, nó chan chứa nội dung và thêm vào đó là cốt truyện hấp dẫn, vừa quen thuộc lại vừa mới lạ, bạn có thể sáng tác ra những câu chuyện chứa đựng nội dung thông điệp mà bạn muốn truyền đạt. thực sự có lẽ NeMo chỉ đáng làm học trò của bạn thôi. NeMo muốn gặp bạn một lần lắm đó.

_____________________________________________
BANG CHỦ BANG THẦN PHONG: VIP- CHÉM GIÓ...
TAM ĐẠI LÂU LA CỦA VUA THẦN PHONG YB ANH ĐÂY - TRÌNH ĐỘ CHÉM GIÓ CŨNG THƯỢNG THỪA

mời mọi người ghé nhà chơi nhe:
http://nemo18192.wordpress.com
YH: va_mouse_o0o_o0o_18192.

xem ALBUM ảnh độc tại đây nè
avatar
NeMo
Quản lý mục cảm xúc
Quản lý mục cảm xúc

Tổng số bài gửi : 381
Danh vọng : 8
Join date : 30/09/2010
Age : 25
Đến từ : sao hỏa

Xem lý lịch thành viên http://nemo18192.wordpress.com

Về Đầu Trang Go down

Re: NHẬT KÝ CÂY CỔ THỤ -PHẦN 2

Bài gửi by sunny dak36 on 29/11/10, 11:09 am

NeMo làm mình ngại quá, chúng ta là bạn cùng khoá mà, tuy chưa một lần gặp mặt hay nói chuyện trực tiếp, nhưng mà mình rất vui khi tham gia vào diễn đàn này và giao lưu vơi các bạn.

Sunny là một đứa con trai ít nói, có nhiều suy tư, nên muốn bày tỏ ra bên ngoài để cảm thấy thoải mái hơn thôi, mình không dám nhận hơn ai cả, trong mắt của mình mọi người đều là bạn.

Nemo đừng gặp mình làm gì, sẽ làm Meno thất vọng, mình chẳng qua là một người bình thường, vì từ nhỏ đã mang bệnh trong người nên không thể vui đùa cùng các bạn, có lẽ vì thế khi lớn lên sunny đã trở nên ít nói và hơi mặc cảm về bản thân. Được quen biết những người bạn mới là niềm vui lớn nhất của mình.

Mình sẽ tiếp tục viết bài ở diễn đàn ấm áp tình bạn này. Nhưng có điều,phải để qua thi học kì mới viết được. Mình chưa học gì hết, bây giờ còn thêm giáo dục quốc phòng nữa... thật đau khổ................

I hope: we are the friendly friends
avatar
sunny dak36

Tổng số bài gửi : 69
Danh vọng : 3
Join date : 27/11/2010
Age : 25

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: NHẬT KÝ CÂY CỔ THỤ -PHẦN 2

Bài gửi by NeMo on 29/11/10, 11:34 pm

bạn lấy tên sunny sao lại nói những câu như vậy nè. nếu những gì bạn cần là một ánh mặt trời thì có tui đây. tui viết ra những mặt trầm của tâm hồn mình để trong cuộc sống tui luôn là ánh mặt trời. hãy vui lên để sống, có niềm vui bệnh không chữa có lẽ cũng tự khỏi thôi. bạn phải cố lên, NeMo luôn muốn đem tới niềm vui cho bạn bè, NeMo muốn đem tới niềm vui và hạnh phúc cho những người bạn như sunny đó. hãy làm quen với nhau nào, NeMo sẽ cố gắng mang sức sống của bản thân cho bạn thật nhiều niềm vui.

_____________________________________________
BANG CHỦ BANG THẦN PHONG: VIP- CHÉM GIÓ...
TAM ĐẠI LÂU LA CỦA VUA THẦN PHONG YB ANH ĐÂY - TRÌNH ĐỘ CHÉM GIÓ CŨNG THƯỢNG THỪA

mời mọi người ghé nhà chơi nhe:
http://nemo18192.wordpress.com
YH: va_mouse_o0o_o0o_18192.

xem ALBUM ảnh độc tại đây nè
avatar
NeMo
Quản lý mục cảm xúc
Quản lý mục cảm xúc

Tổng số bài gửi : 381
Danh vọng : 8
Join date : 30/09/2010
Age : 25
Đến từ : sao hỏa

Xem lý lịch thành viên http://nemo18192.wordpress.com

Về Đầu Trang Go down

Re: NHẬT KÝ CÂY CỔ THỤ -PHẦN 2

Bài gửi by sunny dak36 on 30/11/10, 08:53 am

Cảm ơn NeMo về những lời động viên của bạn

Sunny bết chứ: Con người từ khi sinh ra cũng giống như cái cây mọc trên một mảnh đất.......không thể di chuyển nhưng có thể vươn rễ đi xa........
avatar
sunny dak36

Tổng số bài gửi : 69
Danh vọng : 3
Join date : 27/11/2010
Age : 25

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: NHẬT KÝ CÂY CỔ THỤ -PHẦN 2

Bài gửi by NeMo on 30/11/10, 10:20 am

con người sinh ra là để mang lại niềm vui và hạnh phúc cho người khác. một ý nghĩa cao cả, chúng ta phải thực hiện cho được nó. để đi con đường này thì chính bản thân ta phải tràn đầy sức sống, phải là ngọn núi vững chắc để làm chỗ dựa an toàn cho người khác, phải là ánh mặt trời sưởi ấm những trái tim nhỏ bé và lạnh giá. sinh ra yếu đuối không có nghĩa là tâm hồn không lớn lao, tâm hồn lớn lao sẽ mang một trái tim rộng mở, trăm ngàn sự cứu rỗi, trăm vạn sức mạnh đơn thuần cũng không thể giúp đỡ cho con người nhiều hơn một trái tim biết yêu thương. khi mở lòng mình ra thì đó sẽ là lợi ích cho cả tất cả mọi người xung quanh và cũng là sự cứu giúp cho chính bản thân.
phải luôn cố gắng, sunny là ánh mặt trời, phải tỏa sáng, không cần mọi người phải biết tới ánh sáng bình thường vẫn luôn soi dọi đó, chỉ cần lòng mình thanh thản mà thôi. để luôn tỏa sáng thì bản thân phải mạnh mẽ, những khi yếu đuối hãy gửi gắm tình cảm vào những trang viết này, để con người mạnh mẽ luôn tỏa sáng với nụ cười trên môi, để con người trầm tư không mất đi mà luôn hiện diện để xây dựng một tâm hồn, một nhân cách cho bản thân mình.
hãy tự hào mình như một ngọn gió, gió có ở khắp nơi, gió đến và đi thầm lặng, hạnh phúc vì một ngọn gió hữu ích nhưng lại thật đơn giản.
không chỉ là những lời nói mà sunny phải thực hiện chúng, ngay trong chính bản thân mình và cuộc sống của mình, sửa đổi hiện tại đi.

_____________________________________________
BANG CHỦ BANG THẦN PHONG: VIP- CHÉM GIÓ...
TAM ĐẠI LÂU LA CỦA VUA THẦN PHONG YB ANH ĐÂY - TRÌNH ĐỘ CHÉM GIÓ CŨNG THƯỢNG THỪA

mời mọi người ghé nhà chơi nhe:
http://nemo18192.wordpress.com
YH: va_mouse_o0o_o0o_18192.

xem ALBUM ảnh độc tại đây nè
avatar
NeMo
Quản lý mục cảm xúc
Quản lý mục cảm xúc

Tổng số bài gửi : 381
Danh vọng : 8
Join date : 30/09/2010
Age : 25
Đến từ : sao hỏa

Xem lý lịch thành viên http://nemo18192.wordpress.com

Về Đầu Trang Go down

Re: NHẬT KÝ CÂY CỔ THỤ -PHẦN 2

Bài gửi by sunny dak36 on 08/12/10, 10:51 am

PHẦN 2: CÁNH ÉN MUỘN MÀNG

Một ngày cuối mùa xuân nhưng không hiểu sao trời lại ảm đảm như thế, từng cánh chim én nặng nề theo những cơn gió xuôi về phương nam, chúng ghé lại qua đây nghỉ ngơi trước khi thực hiện chuyến hành trình cuối cùng. Tôi hỏi chúng:

-“ Các cháu đến từ đâu và làm gì?”
-“ Chúng cháu đến từ ngọn núi phía tây nam cách xa nơi này lắm và đi thực hiện lời hứa với một cô gái nhưng đã muộn rồi bác ơi”

Tôi lặng yên nghe bọn chúng kể về cô ấy………….

Nó chỉ qua mới được mười tám tuổi, cái tuổi mộng mơ, cái tuổi mà người ta vẫn thường nói là đẹp nhất, nhưng đối với nó đây là một cơn ác mộng. Bác sĩ nói nó bị ung thư phổi đã vào giai đoạn cuối không còn cách chữa trị. Nó đã bị khủng hoảng một thời gian dài thế rồi nó cũng từ từ chấp nhận.

Chiều nay, nó ra ngồi ở chiếc ghế đá lạnh lẽo ở khung viên bệnh viện nhìn lên trời. Nó vui khi thấy đàn chim én đan bay lượn giữa không trung, nó thầm nghĩ:
-“ Ướt gì tao cũng được như tụi bây….nhưng không thể được………tao sẽ chết”
Rồi nó hét lớn lên:

-“ Năm sau, tụi bây nhớ đến nhé”. Đó không chỉ là lời hứa hẹn mà còn là hy vọng của nó, hy vọng tới chừng đó nó vẫn còn sống…….

Rồi mùa xuân năm sau cũng lại đến, khí trời càng ngày càng tràn đầy sức sống còn nó càng lúc càng một yếu hơn. Nó vẫn ra ngồi trên chiếc ghế đá nhìn đâm chiêu về phía chân trời, chờ đợi ……..

Bỗng có một tiếng nói hơi trầm sau lưng nó:” sao em lại ngồi thơ thẩn một mình ở đây vậy?”

Nó quay lại nhìn, thì ra là một người con trai chống chiếc nạn gỗ đang nói chuyện đến nó, nó không trả lời , vẫn ngồi im lặng. Anh ngồi xuống cạnh nó:

-“ Anh tên Minh, anh bị tai nạn giao thông nên mới vào đây.Vậy còn em thì sao?
Nó chỉ trả lời bằng một câu cộc lốc rồi bỏ đi: “ Nguyệt,.viêm phổi”

Những chiều kế tiếp anh vẫn ra ngồi và thường xuyên nói chuyện với nó, Không hiểu sao Mỗi lần nghe anh nói chuyện nó cảm thấy lòng than thản hơn, vui vẻ hơn. Có một buổi chiều nọ anh ra trễ làm cho nó luống cuốn ngống trông. Nó biết nó đã thích anh và muốn được tiếp tục sống

Từ một cô y tá, nó biết được anh đã ra viện, nó rất buồn và thầm nói: “ hạnh phúc sẽ không bao giờ mỉm cười với những người sắp chết”. Ba ngày sau, cũng vào một buổi chiều gió lạnh, anh đến bệnh viện thăm nó, anh tặng cho nó một bó hoa rất lớn khiến lòng nó tràn ngập mùa xuân, nhưng có một nỗi buồn chợt thoáng qua: “ em không thể ở bên anh”.

Bỗng anh khẽ nhẹ một nụ hôn vào đôi má đang ửng hồng vì lạnh của nó. Nó bối rối nhưng cảm thấy ấm áp vô cùng. Anh nói với nó: “ anh muốn làm bạn trai của em”. Nó chưa biết trả lời thế nào thì anh đã đứng dậy ra về và để lại một lời nói: “ ba ngày sau anh lại đến, hy vọng tới đó em sẽ nhận lời anh”. Nó nhìn theo hình bóng sau lưng anh, nó biết nó chỉ có thể ở lại phía sau anh …….như thế mà thôi.

Nó đã quyết định rời khỏi bệnh viện trở về nhà, tối hôm đó, nó nằm trên giường nhớ về anh rồi đột nhiên nó cảm thấy lòng ngực đau nhói và khó thở, lúc này những hình bóng về anh hiện ra liên tục trong đầu nó và nó đã ra đi theo những cơn gió cuối mùa xuân….

Có phải thượng đế đang thương hại nó chăng? Hay là một hạnh phúc cuối đời mà người đã tặng cho nó? Dù sao đi nữa thì nó cũng đã từng yêu và được yêu.

Con đường mà nó đã chọn là đúng hay sai? Nếu nói cho anh biết có thể anh sẽ không yêu nó hay là yêu nó nhiều hơn? Nó không biết………

Nó yêu anh đó là sự thật, một sự thật đã đến …… ……quá muộn màng

Nguyệt ơi! tại sao cô không thử một lần đón nhận tình yêu đó, hạnh phúc không đến muộn màng với bất kỳ một ai, có muộn cũng chỉ là đối với những người không chịu nắm bắt lấy nó



avatar
sunny dak36

Tổng số bài gửi : 69
Danh vọng : 3
Join date : 27/11/2010
Age : 25

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: NHẬT KÝ CÂY CỔ THỤ -PHẦN 2

Bài gửi by be_u on 08/12/10, 11:29 am

ba ngày sau, vào 1 buổi chiều gió se lạnh, cũng nơi chiếc ghế đá trong khuông viên bệnh viện, giờ đây đã ấm áp hơn nhờ những ánh nắng buổi chiều xuân, có 1 chàng trai, ngồi đấy, im lặng, lòng lạnh lẽo.............. ngước lên nhìn cánh én chao nghiêng..........
nỗi đau nào to lớn hơn? tình yêu không được 1 lần đáp lại hay 1 tình yêu dành cho người sắp phải lìa xa..............
nếu 1 ngày nào đó chàng trai biết được sự thật............
avatar
be_u

Tổng số bài gửi : 266
Danh vọng : 6
Join date : 24/09/2010
Age : 25
Đến từ : sông Bến Tre nhiều hang cá ngác, đường Ba Vát gió mát tận xương!!!!!!

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: NHẬT KÝ CÂY CỔ THỤ -PHẦN 2

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết