Rất dzui khi bạn truy cập 4rum của Lớp YB-K36 đáng iu!^^

KHÔNG ĐỀ VÀ KHÔNG ĐỂ CHO AI

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

KHÔNG ĐỀ VÀ KHÔNG ĐỂ CHO AI

Bài gửi by Stevenlinh on 26/02/12, 01:06 am

Tôi viết bài này vì tâm trạng đang rất không tốt, không biết nên tỏ thái độ thế nào. Nên chỉ có thể viết vài dòng cho đễ chịu hơn.
Bài viết dùng nhiều phép ẩn dụ. Mục đích là để che giấu tâm sự nên có thể cách ẩn dụ này dẫn đến hiểu lầm mong mọi người thông cảm. Chỉ biết rằng tôi luôn quý trọng tất cả bạn bè của mình.
Bài viết khó hiểu nên nếu không thích thì cũng không nên đọc. Tôi sẽ không giải thích và cũng không bình luận gì thêm. Cho nên nếu nhưng Ban Quản Trị nếu thấy cần thì cứ xóa, cũng như người ta viết lên cát điều không vui sau đó phủi đi.

Anh đã từng có tất cả. Bạn bè anh ai cũng yêu anh. Chính anh làm họ được vinh danh. Và họ đã đưa anh đến với đỉnh cao của cuộc đời, ít nhất là cho đến bây giờ. Cái lí do giản dị mà cũng hết sức đời thường là anh cũng yêu họ. Anh đã từng dành thật nhiều thời gian để tìm hiểu họ, để sống gần họ. Anh quan tâm họ nhiều đến mức thậm chí quên cả bản thân anh. Chỉ vậy thôi, anh có tất cả. Anh được mọi người nể trọng. Anh được mọi người quý mến. Anh được cả bản thân anh cũng nể anh.
Đó là chuyện của hôm qua của một ngày có lẽ đã xa. Anh vẫn cứ nhớ như in những ngày đó không phải để tiếp sức cho hiện tại, mà chỉ đơn giản là để ảo tưởng cho cái thực tại đau buồn. Thực tại đau buồn kia sẽ lại càng đau buồn khi anh biết được rằng nó sẽ là tương lai anh, một tương lai khác xa với những gì anh nghĩ. Bạn bè anh từ hôm qua, hôm kia, hôm kia nữa, tường người, từng người một bỏ rơi anh. Họ bỏ anh vì không còn niềm tin gì ở anh nữa. Anh bây giờ không còn là anh, hay vẫn là anh nhưng là một con người khác. Một sự khác biệt thô thiễn và tàn nhẫn. Anh quen những người bạn mới. Những người bạn có sức hấp dẫn lớn và rất thu hút anh. Họ tuyệt nhiên không hề muốn cám dỗ anh, nhưng anh cứ cố tình tự biến mình thành kẻ bị cám đỗ. Để rồi, anh không còn quan tâm nhiều đến những người bạn chí thân xưa. Sự quan tâm đó ngày một ít dần, ít dần. Ít đến mức bây giờ anh gần như không còn biết họ là ai, họ đang nghĩ gì và làm gì. Niềm tin với anh đã cạn. Và đương nhiên anh đã không còn được thành công như anh muốn nữa. Đúng hơn là anh không còn cách nào để có thể thành công, hay thậm chí giản dị hơn là đừng chuốc lấy thất bại. Anh muốn níu kéo họ nhưng anh lại tự cho mình cái quyền như kiểu một kẻ ti tiện muốn cưỡng đoạt mọi thứ nhưng không bằng một phương pháp chân chính nào. Và thế là anh thất bại. Họ bỏ rơi anh. Họ vẫn còn yêu anh, cũng có thể chỉ có anh nghĩ thế, và luôn muốn quay về với anh, chỉ cần anh biết chìa tay ra. Nhưng ngay cả điều nhỏ nhoi đó anh cũng không làm.
Trong tất cả những người bạn ngày xưa của anh, vẫn còn một người luôn không bỏ rơi anh. Cho dù trong mọi hoàn cảnh, người bạn chân thành đó vẫn cố gắng giúp anh với tất cả tấm lòng cao thượng. Với sức của một mình người này, đương nhiên là đã không thể giúp cho anh có được thành công, nhưng ít nhất cũng đã tránh cho anh những thất bại quá nặng nề. Chính bởi thế trong muôn vàn đau đớn của một người thua cuộc, người bạn đó vẫn là niềm tự hào lớn nhất, cao đẹp nhất của anh. Người ấy đã vớt vát lại cho anh cái danh dự vốn không mấy gì là to tát của anh. Trớ trêu thay, chính bởi vậy mà anh xem nhẹ người bạn này nhất. Trong nỗ lực cố níu kéo lại tình cảm của tất cả bạn bè, thì anh dành cho người bạn kia rất it thậm chí là không có sự quan tâm, trân trọng nào. Anh đã mặc nhiên xem như mình chưa hề mất đi bạn ấy, xem bạn ấy là vật sở hữu của riêng mình. Tiếp tục cái thói kênh kiệu vốn đã rất ư là kênh kiệu của mình, anh đã dần đánh mất đi tình yêu và sự tin tưởng của người bạn đó- một người bạn vô tư, trong sáng và rất cam chịu. Nếu như anh cứ luôn nghĩ về cái quá khứ hào hoa của mình, có lẽ anh phải biết rằng chính bạn ấy cũng là người mang đến thành công lớn nhất cho anh, dĩ nhiên là cũng bằng nỗ lực của chính anh.
Nhưng cái gì đến cũng phải đến, anh đã không chịu thay đổi mình mà cũng chẳng có dấu hiệu gì thay đổi, cho dù có giỏi cam chịu đến đâu, người bạn kia cuối cùng cũng không thể đứng mãi bên anh, đã bỏ rơi anh như một quy luật tất yếu. Anh đã rất sốc khi nhận ra điều đó. Anh đã gần như chết đứng khi biết rằng chung quanh anh giờ chẳng còn ai. Nhưng thật kì lạ! Tại sao đến mãi bây giờ anh mới thẩn thờ như vậy? Trước đây, những người bạn thân yêu khác của anh cũng lần lượt ra đi theo kiểu như vậy, cảm giác của anh liệu có giống lúc này? Có lẽ có. Anh cũng rất buồn nhưng rồi nỗi buồn lại qua nhanh khi anh biết rằng mình vẫn còn những người bạn khác. Và anh tiếp tục ảo tưởng về tương lai. Một thứ ảo tưởng ngu ngốc và ích kỉ. Nhưng nói rằng anh không có ý thức sữa đổi thì oan cho anh. Anh cũng trăn trở nhiều sau những lần như vậy. Nhưng tất cả chỉ nằm trên giấy, chỉ là lý thuyết suôn
Thật đê tiện!
Bây giờ có lẽ anh lại tiếp tục nghĩ đến cái lý thuyết của mình. Bản thân anh cũng đang thầm mong lần này sẽ khác. Không có gì đảm bảo anh sẽ không đi vào vết xe đổ mà đã bao lần anh đi qua, hãy để thời gian trả lời. Trước mắt, anh có ba lựa chọn cho mình. Một, anh nên kết liễu cuộc đời đi cho rồi bởi anh giờ chỉ còn là một cái xác với một tinh thần không biết suy nghĩ. Hai, đê tiện hơn đi anh, hãy tiếp tục là một kẻ chỉ biết ích kỉ và vứt cuộc đời mình vào một bóng đêm không lối. Ba, hãy sống cho thực tại cho dù nó phủ phàng, hãy bắt đầu từ số 0 anh ạ. “Quá khứ đã là lịch sử, tương lai là những điều bí mật còn hiện tại là một món quà” Món quà anh nhận được hôm nay thích đáng với những gì anh đã làm. Tương lai của anh , anh chưa biết, nhưng nó có thể đoán được dựa vào cái hôm nay anh làm. Bạn bè sẽ lại quay về bên anh nếu anh biết nghĩ đến họ và biết nghĩ đến bản thân mình.
Đam mê nào!

_____________________________________________
Đặng Nguyễn Vũ Linh
email: dang_nguyen_vu_linh@yahoo.com hoăc dang.nguyen.vu.linh@gmail.com
avatar
Stevenlinh
Quản lý Đoàn-Hội
Quản lý Đoàn-Hội

Tổng số bài gửi : 226
Danh vọng : 16
Join date : 22/09/2010
Age : 24
Đến từ : Hậu Giang-Kiên Giang

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: KHÔNG ĐỀ VÀ KHÔNG ĐỂ CHO AI

Bài gửi by jindovn on 26/02/12, 01:27 am

Tâm trạng thật. Chịu khó đọc bài của Bí, thấy giống hệt những gì mình đã trải qua. Tuyệt vọng, tuyệt vọng và tuyệt vọng.
Nhưng đó chỉ là những suy nghĩ trong lúc đầu óc u mê đen tối thôi. Rồi cũng sẽ có lúc mình làm được những gì cần làm. Tôi luôn quan niệm câu này "Đã là bạn thì mãi mãi sẽ là bạn". Nên có những khó khăn dường như chẳng bao giờ biến mất trong tôi, những thù hận, những tức giận, những nông nổi nhất thời sẽ dần biến mất khi mình bình tâm lại và xét lại nhiều khía cạnh của cuộc sống. Lúc này, đáp án sẽ là chính bạn. Tôi đã như vậy, từng như vậy, khủng khiếp lắm. Nhưng tôi đã làm được những điều tôi cần làm, và cuộc sống bây giờ thật là thanh thản, dù đôi lúc cũng không trọn vẹn như ngày xưa, nhưng như vậy là đủ. Tôi đã chọn cách thứ 3 của cái Kết.

_____________________________________________
avatar
jindovn
Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 557
Danh vọng : 26
Join date : 22/09/2010
Age : 25
Đến từ : An Giang

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: KHÔNG ĐỀ VÀ KHÔNG ĐỂ CHO AI

Bài gửi by jiji on 26/02/12, 09:36 am

tôi có thể cmt bằng 6 cách bởi 6 thứ tiếng. nhưng tôi xin cmt bằng tiếng mẹ đẻ.
chọn cách thứ 3. ko còn con đường nào đúng đắn và thích hợp hơn. kết liễu cuộc đời mình luôn là cách ngu ngốc nhất để giải quyết 1 vấn đề. sống mà càng ngày càng đê tiện hóa thì........à đấy ko phải là sống.
hãy luôn yêu đời, bạn bè ko hề thiếu và nhiều thì ko khó. những ai tự ra đi rồi cũng sẽ chấp nhận kết cuộc như họ đã đ/x với người họ đ/x. luật nhân quả mà. hãy sống tốt, "hiền tài là nguyên khí quốc gia" - hiền tài cũng là nguyên khí YB K36.
yeah!
avatar
jiji

Tổng số bài gửi : 1203
Danh vọng : 32
Join date : 09/10/2010
Đến từ : Vĩnh Long

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: KHÔNG ĐỀ VÀ KHÔNG ĐỂ CHO AI

Bài gửi by UmiiiMrL on 26/02/12, 01:11 pm

hãy luôn sống đúng với con người mình ! Chí ít thì chính mình cũng cảm thấy thanh thản,... Bắt đầu lại với số 0 đi "anh", chỉ mới có 1/3 cuộc đơi thôi... Biết đâu đó trong 2/3 còn lại "anh" sẽ đi từ con số 0 ban đâu lên max thì sao ! Chazo..... !

_____________________________________________
avatar
UmiiiMrL
Ban chủ cái ban
Ban chủ cái ban

Tổng số bài gửi : 794
Danh vọng : 12
Join date : 20/09/2010
Đến từ : Nghĩa trang liệt sĩ tỉnh Trà Vinh.. hihi

Xem lý lịch thành viên http://amway.forum-viet.com/

Về Đầu Trang Go down

Re: KHÔNG ĐỀ VÀ KHÔNG ĐỂ CHO AI

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết